/Chiếc ba lô cứu nạn

Chiếc ba lô cứu nạn

Hôm nay mình nhận được một lá thư của một khách hàng, mình vô cùng ngạc nhiên vì đây là việc rất hiếm hoi khi khách hàng gửi lời cảm ơn tri ân sâu sắc. Mình đang tự hỏi: “ Điều gì đã khiến vị khách này có một động thái rất là nhiệt tình đến sản phẩm của mình và gửi đến đích thị tên mình với lời tựa Lời Tri Ân”. Mình mở vội ra xem.

Nội dung lá thư thực sự khiến mình cảm động, gợi lại kí ức đã mờ theo tháng ngày.

Hôm đó, có dịp mình tình cờ ghé qua Shop XTM ở Aeon Mall Tân Phú xem tình hình buôn bán như thế nào. Quầy mới mở nên khách vẫn chưa đông. Có 2 cha con khiến mình chú ý, vì cậu bé trạc tuổi con mình, đang vui cười tíu tít. Cậu bé nhìn khắp quầy trông thấy món hàng nào cũng thích. Cậu lần lượt cầm từng món đồ ngắm nghía, thử tới thử lui, miệng luyến thắng “ ba thấy cái nón này đẹp không?” “ Ba ơi cái bình nước này mua cho con vào năm học mới nhé” “ Cái kính mát này sành điệu chưa nè”.

Người cha rất vui, mỉm cười:

– Hôm nay mình mua Ba lô để chuẩn bị đi chơi hè mà, những thứ đó khi nào sắp vào năm học mới ba sẽ mua.

Nhìn cậu bé phụng phịu, như muốn đòi cha mua thêm những món cậu thích, mình cười bảo:

  • Cháu được cha dẫn đi chơi sướng à nhe! Cháu được đi đâu kể cho chú nghe với nào.

Cậu bé rụt rè trước sự xuất hiện của người không quen, nép vào cha.

  • Tôi thưởng cho nó kì nghỉ đi biển ở đảo Bình Ba vì cuối năm nó đạt học sinh xuất sắc. Hôm nay dẫn cháu đi mua chiếc Ba Lô để cháu bỏ các vật dụng cần thiết chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai. Cha cậu bé nói.

Cha cậu bé chọn chiếc Ba lô trẻ con màu xanh biếc, mẫu mã thiết kế gọn gàng, có nhiều ngăn có thể bỏ vật dụng vào, hình như giá 450k thì phải. Bất chợt, mình nghĩ nếu đi biển thì chọn chiếc Ba lô chống nước đa năng có phải hữu dụng hơn nhiều không mà giá tiền chỉ bằng nữa chiếc ba lô này. Mình nói:

  • Mấy đứa bé tuổi này rất hiếu động, rất dễ làm ướt và hư đồ đạc khi chơi biển, hay anh lấy chiếc Ba lô chống nước đa năng này, nó có nhiều công dụng. Đặc biệt, là chống nước và có thể làm chiếc phao cho cháu bơi. Nói xong, mình đưa anh xem Clip về công dụng của chiếc ba lô đa năng. Mình chỉ nghĩ những điều tốt nhất cho cậu bé mà không nghĩ số tiền thu về gấp đôi cho cửa hàng.

Cha cậu bé nhanh chóng bị thuyết phục và quyết định mua ngay mà không cần đắn đo thêm.

Đã cách đây hai tháng, nay mình nhận được lá thư với nội dung:

Gửi Anh,

Tôi đã định viết thư cảm ơn anh ngay sau tuần chúng tôi ghé cửa hàng của anh, nhưng do có chuyến công tác đột xuất nên nay mới có dịp. Có lẻ chúng ta có duyên gặp nhau nên con trai tôi được cứu thoát nhờ lời tư vấn chân tình của anh. Nói như vậy thì khó hiểu nhưng anh nghe xong sẽ cảm nhận ngay sự kì diệu này.

Hôm đó, Chiếc thuyền chở hai cha con và mười mấy người khác ra thăm quan đảo Bình Ba. Buổi trưa, trời yên biễn lặng thật là tuyệt vời. Mọi người háo hức, cười nói vui vẻ, hàn huyên đủ chuyện trên đời. Phong cảnh xung quanh đảo thật đẹp. Cảnh sắc non xanh nước biếc khiến cho những người có tâm hồn thi sĩ phải thổn thức. Chúng tôi đặt chân lên đảo ăn trưa và tham dự các trò chơi dã ngoại thật lý thú. Con trai tôi thật sự hứng thú với những khám phá mới mà trước đây nó chưa từng có.

Xế chiều, mọi người đã thấm mệt và muốn về nhà. Con thuyền nhỏ lại ghánh trọng trách đưa mọi người về bến cũ. Khi đi được nữa đường, trời bỗng đen kịt, mây ùn ùn kéo đến. Gió nỗi lên mỗi lúc một lớn.

Đột ngột, dòng hải lưu đảo chiều, khiến con thuyền chòng chành, con trai tôi đang dang 2 tay đang hứng nước mưa, mà không biết nguy cơ nguy hiểm đang rình rập, nên bị hất văng xuống biển.

Tôi gào thét cầu cứu mọi người nhưng nhìn thấy cảnh đó, ai cũng hoảng sợ bám chặt vào mạn thuyền, bác lái thuyền thì đang cố lèo lái con thuyền thoát khỏi dòng nước dữ, nếu buông tay ra thì con thuyền sẽ bị lật úp, nên cũng không giúp được gì. Tôi thì lại không biết bơi.

Nhìn con tay chới với dưới dòng nước, mà thân làm cha cảm thấy tuyệt vọng. Tôi cố trườn ra đuôi thuyền với tay nắm lấy tay con đang vật lộn với dòng nước nhưng vô vọng. Bỗng tôi thấy như có ai lôi mình trở lại, ngoáy lưng lại nhìn, thì thấy chiếc ba lô mình đang đeo, cái quai đang móc vào thanh gỗ trên thuyền.

Tôi nhớ ngay lời anh nói là nó có thể làm chiếc phao để bơi. Không chần chừ, tôi ôm chiếc ba lô phóng nhanh xuống biển, kịp thời nắm tay con trai tôi đang mất hút dần  theo con sóng. Hai cha con ôm chiếc phao cứu sinh ba lô thả người trôi theo con nước cho đến khi chiếc thuyền thoát ra con nước dữ quay lại cứu.

Về đến đất liền, tôi vẫn chưa hết hoàn hồn, hoảng sợ. Thằng bé thì bị sang chấn tâm lí, người lúc nào cũng hoảng loạn, Thấy vậy, tôi cố gắng bình tĩnh để an ủi động viên con. Tôi tìm đến 1 ngôi chùa gần đó để hai cha con được thanh tịnh. Con trai được vị sư trụ trì giúp đỡ nên cũng mau chóng hồi phục tâm lý, cháu vui vẻ trở lại.

Trên đường về Sài Gòn tôi nghĩ lại những gì đã trải qua, cái cơ duyên tôi gặp anh, chính cái tâm chân thật của anh cứu chúng tôi. Nếu lúc đó, anh nghĩ bán cái ba lô kia lời gấp đôi thì có lẻ con trai tôi đã không còn trên cõi đời này.

Một lần nữa, tôi tỏ lòng biết ơn anh sâu sắc và hẹn một dịp nào tôi sẽ ghé thăm anh.

Tự nhiên đọc xong lá thư mà lòng mình lâng lâng một niềm vui khôn tả. Nó là 1 khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong cuộc đời mà từ trước đến nay mình không hề có được.   

Nguồn: xtm.vn